Forums


Go Back   The TrekEarth Forums >

Notices

Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old 04-15-2007, 06:38 PM
theLOVECLASS's Avatar
theLOVECLASS theLOVECLASS is offline
TE Newbie
Thread Starter
 
Join Date: Mar 2007
Posts: 6
Default From Red Zone to Love Class for Viet kids in Siem Reap (1)

.

Từ khu măi dâm
đến lớp học t́nh thương của trẻ em người Việt ở Siem Reap (1)


Thành phố Siem Reap chỉ có 3 ngă tư đèn xanh, đèn đỏ. Khu “Đèn Đỏ” mà bà con Việt kiều ở đây thường gọi không phải là một ngă tư. Tên gọi đó để chỉ một nơi hành nghề măi dâm của gái Việt ở đất Siem Reap. Trên một đoạn đường chừng nửa cây số, chúng tôi nh́n thấy có hơn một chục tiệm măi dâm công khai trưng ra mặt tiền đường. Có tiệm trang trí theo kiểu quán cà phê nhạc của Sài G̣n, với vài chậu cây kiểng, những cái ghế dựa.
Trong ánh sáng đèn màu mờ ảo, các cô gái Việt với nước da và cách ăn mặc khác hẳn gái Cambodia, đang đứng, ngồi chờ khách lố nhố trong quán. Nhưng h́nh thức dễ nhận biết nhất của các tiệm măi dâm ở khu này là các ngôi nhà trông giống như gara xe đ̣, một nửa nhà bày bàn nhựa ghế nhựa cho các cô ngồi chờ khách dưới một thứ ánh sáng minh bạch đến bất thường. Khi khách chơi chỉ tay, gật đầu với một cô nào đó th́ cả hai quấn lấy nhau thỏa thuận giá cả, sau khi “ok”, họ chỉ cần bước vài bước chân là qua một phần nhà c̣n lại có ngăn sẵn pḥng bằng ván ép, nệm cao su rẻ tiền, và quạt máy.
Nếu khách muốn xài toa-lét th́ phải đi ra phía sau căn nhà, một thứ “toa-lét” chung luôn luôn nặng mùi “b́nh khang,” không ǵ có thể nhầm lẫn với thứ mùi man khai đó. Ở đất Cambodia này các cô gái Việt được phép hành nghề công khai và tự các cô cũng không sợ ǵ tính ác của miệng lưỡi thế gian. Các cô bỏ xứ, bỏ lại sau lưng họ hàng quyến thuộc để đến xứ này hành nghề th́ việc ǵ không dám ngẩng mặt kiêu hănh sống sượng “công khai” thừa nhận nghề nghiệp.

Ở khu Đèn Đỏ, trong một quán cà phê duy nhất có biển hiệu viết bằng tiếng Việt, quán “Gặp Gỡ”. Một tên quán dễ làm khách liên tưởng đến chuyện tương ngộ với “duyên t́nh” giang hồ. Thật không ngờ! Ở quán này chúng tôi may mắn biết được một câu chuyện có ư nghĩa nhất trong suốt những ngày ở đất nước Cambodia. Chuyện về một người thầy giáo trẻ và lớp dạy tiếng Việt duy nhất cho trẻ em Việt Nam ở Siem Reap. Trong số hơn 40 em học sinh ngày ngày đến lớp học đánh vần chữ quốc ngữ, không ít các em có mẹ hoặc chị cũng ngày ngày hành nghề ở khu Đèn Đỏ.
Khoảng 10 giờ tối, chúng tôi nhờ anh Phương, chủ quán cà phê “Gặp Gỡ”, người có đứa con trai 11 tuổi đang học tiếng Việt đưa tới thăm thầy Bùi Hoàng Sang. Chiếc xe Honda chở ba đưa chúng tôi vào sâu trong hẻm ngoằn ngoèo không khác ǵ khu dân lao động “mạt hạng” quận 4, quận 8 Sài G̣n. Một con hẻm về đêm không thể nh́n thấy mặt người. Trấn an chúng tôi, anh Phương nói:
- Không sao đâu, ở đây là xóm người Việt ḿnh. Đó, dân t́nh nghèo như vầy, nói thầy giáo dạy con nít học không lấy tiền mấy anh không tin.
Dù đèn đuốc tù mù nhưng chúng tôi vẫn cảm nhận gia cảnh nghèo hết mức của cái xóm được gọi là Việt kiều, h́nh ảnh sống nghèo đến nhếch nhác của họ nếu so với các cộng đồng Việt kiều ở các nước văn minh khác sao mà trớ trêu quá! V́ thế chúng tôi lại càng không tin có chuyện ông thầy giáo Việt kiều bỏ công sức cả ngày ra dạy học mà không lấy tiền học phí! Chúng tôi cứ thắc mắc: ông thầy giáo này làm nghề ǵ để tồn tại ở xứ lạ quê người. Anh Phương nói:
- Mấy anh hỏi thầy. Thiệt t́nh tôi cũng hổng biết.
Thầy Bùi Hoàng Sang ở một căn nhà trông c̣n tệ hơn cái pḥng “đi khách” của các cô hành nghề ở khu Đèn Đỏ. Không mời chúng tôi vào nhà, thầy tiếp chúng tôi ở cái sân trước cửa nhà, đây là cái sân chung của khoảng mười gia đ́nh người Việt. Sân xi-măng chỗ lồi, chỗ lơm nhầy nhụa nước rửa chén giặt đồ, toàn bộ khoảng sân không rộng quá 25 mét vuông. Thầy cho biết cái sân mới được tráng xi-măng, trước đây là sân đất ngập ngụa nước xài, chính cái sân này hơn hai năm nay không kể tháng nắng ngày mưa, thầy với hơn 40 học sinh cùng nhau dạy và học tiếng Việt.
Chúng tôi không khỏi ngỡ ngàng khi biết cái lớp học duy nhất của trẻ em người Việt ở xứ có kỳ quan thứ 7 của thế giới — xứ mà xương thịt các thanh niên Việt Nam trong cuộc chiến chống bọn diệt chủng Pôn Pốt vẫn c̣n vương văi. Vậy mà thật không ngờ cái lớp học tiếng Việt duy nhất lại trơ trọi đến dường này, hoàn toàn không có đến một mái lá che mưa che nắng. Thầy chỉ vào tấm bảng đen máng trên vách nhà, bên trên có che một tấm ni-lông cũ chống mưa dột và một số bàn ghế xiêu vẹo và cho biết đó là chỗ thầy đứng dạy học. Không có máy ảnh để ghi những h́nh ảnh này, chúng tôi thấy vô cùng hối tiếc.

.
Reply With Quote
Reply


Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT. The time now is 07:11 AM.



Copyright © 2018 MH Sub I, LLC dba Internet Brands. All rights reserved. Use of this site indicates your consent to the Terms of Use.
explore TREKEARTH